Món ngon của mẹ

Xách lồng đèn bắt nhái cùng con chó đi theo, vô rạp nó nằm im dưới ghế. Khi về trời mưa bùn sình, thằng lớn cõng thằng út
Mẹ cả đời vất vả, nhịn nhường, chưa từng tự tay gắp miếng ngon. Ăn cơm, chỉ ưa nhất món mắm cà làm xổi (cà pháo bổ đôi, dầm mắm khô (*) trộn tỏi ớt). Cha bảo thương mẹ nhưng có bao giờ cha quan tâm mẹ nghĩ gì, thích gì. Và gánh nặng gia đình, đâu thấy cha ghé đỡ cho mẹ nhẹ vai. Về già, cha đổi tánh, càng khó chịu. Đòi ăn chay trường. Giỗ mẹ cũng bắt phải cúng chay. Con lén đặt vào góc khuất bàn thờ dĩa mắm cà mẹ ưa ngày trước. Lòng ngùi ngùi. Sống sao thác vậy. Sinh thời mẹ đâu biết ăn chay! (*) Mắm khô: Một thứ mắm ở Bình Định, giống mắm nêm nhưng ít nước, nhiều xác cá cơm hơn Cha tôi Ngày bé, mỗi lần nghịch bị hàng xóm mắng vốn, cha lại bắt tôi cuối xuống rồi quất liền mấy roi vào… gối, miệng thì hét lớn “chưa chừa, từ nay còn phá nữa thôi!”, cốt để cho bác hàng xóm hả lòng hả dạ. Chỉ có tôi là nằm im thin thít, đợi cha nói nhỏ “chạy đi con” là như mở cờ trong bụng, ba chân bốn cẳng chạy ra cửa, còn nghe tiếng cha nói với theo “Đi luôn đi, con với cái gì hư quá!”. Lớn lên có con, mỗi lần con nghịch, cầm roi định đánh, nhớ đến cha ngày xưa, lại thôi, không đánh nữa. Cha Nhà đông con. Cha mẹ tôi vất vả, bươn chải nhiều nhưng nhà vẫn nghèo. Nhìn mâm cơm gia đình đạm bạc, cha buồn. Đôi khi có thêm thức ăn cải thiện, mẹ gắp cho cha. Cha không ăn và gắt lên: “Không muốn ăn!” Nhưng tôi hiểu: Cha nói dối. Khi trời mưa lạnh, không ai muốn ra đường, cha ra sông cất cá. Đến bữa cơm, tôi thấy trong mắt cha ánh lên niềm hạnh phúc. Đến giờ, khi chị em tôi đã lớn, có thể mua biếu cha mẹ những món ăn ngon, thì cha bị bệnh tiểu đường phải ăn kiêng, không ăn được những đồ ăn ngon nhiều dinh dưỡng. Đèn tắt Gió đưa bụi chuối sau hè, câu hát đau lòng thuở các con còn bé, và từ sông lạch tôi phải trở thành biển cả để con tôi có cha. Còn nhớ lúc nghèo. Khi ấy quê tôi chưa có đèn điện, tôi thường dẫn các con đi xem phim. Xách lồng đèn bắt nhái cùng con chó đi theo, vô rạp nó nằm im dưới ghế. Khi về trời mưa bùn sình, thằng lớn cõng thằng út. Lon ton con chó theo sau… Mẹ cùng con. Đường dài. Phim buồn. Mưa khóc nhìn đèn tắt. Cao lầu Hội An Cao lầu có từ bao giờ? Thật khó xác định được thời gian. Chỉ biết rằng, món ăn này đã song hành cùng phố cổ Hội An. Nếu có dịp đến tham quan hai di sản văn hóa thế giới là Đô thị cổ Hội An và Thánh địa Mỹ Sơn, thuộc tỉnh Quảng Nam, xin du khách đừng quên thưởng thức món ăn đặc sản cao lầu. Sợi cao lầu được chế biến công phu với nhiều bí quyết. Gạo quê ngâm với nước tro. Dùng nước lấy từ giếng của người Chăm thời xa xưa để ngâm. Vớt gạo ra đem xay, nhồi bột, hấp cách thủy sơ qua, xắt thành sợi rồi hấp chín. Sợi cao lầu có độ dai, chắc, màu hồng đào như trái bòn bon (hay nam trân, ngày xưa dùng để dâng vua). Xắt sợi cao lầu thành từng đoạn ngắn, phơi khô, sau đó chiên phồng. Thịt heo nạc ướp xì dầu, nước mắm Nam Ô, ngũ vị hương, gia vị, đậu phụng rang giã vụn, xào chín để làm nhân. Cho rau sống, cao lầu vào tô, đặt loại nhân tổng hợp lên trên. Rưới nước xối thịt vòng quanh. Chiếc bánh tráng vàng rộm với nhiều mè trắng, mè đen được dọn kèm. Rau sống được trồng tại làng Trà Quế, ngon nổi tiếng khắp miền Trung. Trong rau sống gồm có rau thơm, rau quế, rau răm, rau đắng, ngò, giá, xà lách, diếp cá, cải con, bắp chuối, dưa leo, khế chua. Mười hai thứ rau tượng trưng cho mười hai con giáp. Chao ôi, khi thực khách bưng bát cao lầu thơm ngon lên để thưởng thức không khỏi nghĩ thầm “mình vừa thành một quân vương” đang “ngự thiện”, mà không phải “thần dân” nào cũng được có cái diễm phúc tuyệt vời ấy.
09/06/2016 , Nguyễn Tuân – Kiến thức ngày nay – Thành phố Hồ Chí Minh – Năm 2006
Món ngon của mẹ

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *