Cỏ đi và đến… - Phần 3

Nhờ người y tá phụ mang gã nghiện lên giường, chị cẩn thận kéo chăn lên khỏi ngực gã trước khi bước ra khỏi phòng…
Tôi tự nguyện cai nghiện không phải vì lý do tiền bạc. Tôi muốn được mọi người tôn trọng như một con người. Lần này thì tôi phải chiến thắng mình. Nhưng phải có một người giúp đỡ tôi. Chị có đồng ý không? Đây, tôi gửi chị chìa khóa. Chìa khóa phòng ba người chúng tôi. Nhưng hai thằng kia đã chết từ tuần trước rồi, chị nhớ không, tụi nó bị nhiễm HIV. Chỉ còn một mình tôi một phòng. Ngay sau khi nói với chị những điều này, tôi sẽ bước vào phòng và tự khóa cửa. Chị là người duy nhất mở được cửa. Tôi sẽ ở trong phòng cho đến khi nào được chị công nhận là một người bình thường… …Chị bấu chặt hai tay vào song sắt cửa sổ: “Anh có nghe tôi nói không, đừng đập đầu vào tường nữa”. Gã nghiện không một lời rên rỉ. Gã dừng lại ôm đầu, lờ đờ ngước mắt lên: “Bác sĩ ơi, hãy vào với tôi”. Chị thoáng rùng mình. Gã nghiện này muốn gì ở chị? “Tôi muốn được mọi người tôn trọng như một con người…tôi cũng có một thời khát khao, tìm tòi, khám phá…”. Đừng đem lên bàn cân mọi thứ lúc này. Chị là thầy thuốc. Chị mạnh dạn rút chìa khóa trong túi áo. Hơi thở gã nghiện đã yếu ớt: “Chị hãy ôm lấy tôi đi”. Chị đứng sững nhìn gã thoi thóp ngả đầu vào tường. Gã đưa cánh tay xương xẩu ra: “Chị như là mẹ tôi ấy, hãy ôm lấy tôi ngay lúc này, đừng nghĩ ngợi gì!”. Chị nghĩ đến những đồng lúa trải dài xanh thẳm, những cánh hải âu vờn trên mặt biển lung linh nắng… Tất cả vỡ òa ra dưới bầu trời thênh thang cao rộng… Trong vòng tay chị, gã nghiện đã thiếp đi tự lúc nào. Trông gã ngoan hiền như một đứa trẻ. Nhờ người y tá phụ mang gã nghiện lên giường, chị cẩn thận kéo chăn lên khỏi ngực gã trước khi bước ra khỏi phòng… Chị bị suy nhược nghiêm trọng và phải nằm viện điều trị. Có những lúc mê sảng, chị thấy anh đến bên đầu giường và rắc đầy hoa cúc vàng lên người chị. Anh lắc mạnh vai chị: “Tại sao em trốn chạy anh? Anh chỉ muốn có em trên đời, em có hiểu không?”. Chị nghĩ đến cái điều “thuộc về” không có thật trong cuộc đời chị. Như bảy sắc cầu vồng thỉnh thoảng ửng lên cuối chân trời. Chị lại thấy anh xé toạc áo mình ra: “Em nói đi, em ghen tuông phải không? Anh thề một trăm ngàn lần không bao giờ thương vợ”. Chị lắc mạnh đầu, hoa cúc vàng rơi lả tả. Đâu có, chị đâu có ghen, chị cảm thấy trơ trọi giữa đồng không mông quạnh. Rồi cơn mưa đầu mùa ập xuống. Chị đứng giữa trời gọi anh. Gọi đến khàn cả giọng. Cho đến một lúc, chị chợt nhận ra điều, anh đã biến thành những hạt bụi nước li ti bắn vào mắt, mũi và môi của chị. Chị nghe đắng chát, cay nồng… Người y tá trực mừng rỡ kêu lên: “Chị ấy tỉnh rồi”. Chị nghe một giọng đàn ông rất quen: “Từ từ, hãy để chị ấy yên” Chị mở măt ra. Gã nghiện. Rất tự nhiên, gã đưa bàn tay nắm chặt tay chị: “Tôi lo cho chị quá”. Người y tá hỏi: “Anh là gì của chị ấy?”. Gã ngập ngừng: “Người nhà”. Cô ta nhoẻn miệng cười ý nhị: “Hồi sáng này, cũng có một anh nói là người nhà, anh ấy gửi cho chị cái này. Dường như một chút nữa anh ấy sẽ trở lại”. Chị đón lấy hoa cúc vàng rạng rỡ. Hoa đồng nội. Chỉ có anh mới biết chị thích hoa này. Gã nghiện lúng túng: “Còn tôi thì túi không còn một xu. Tôi không thể mua hoa cho chị. Nhưng chị ạ, hầu như mười ngày nay, tôi không còn nhớ đến nó”. Chị nhíu mày: “Nó nào?”. Gã cười bẽn lẽn. Giống như nụ cười của người trai trẻ trước cô bạn thân đầu tiên. Chị hiểu “nó” là ai rồi. Chị xiết chặt tay gã: “Tôi chúc mừng anh”. Anh bước vào với chị. Chị chỉ góc giường trống phía dưới chân mình: “Anh ngồi đi”. Lập tức gã nghiện đứng lên và ấn vai anh xuống chiếc ghế duy nhất gã đang ngồi: “Anh ngồi xuống đây. Tôi người nhà, ngồi đâu chẳng được”. Anh ngớ ra một giây. Chị cười. Gã nghiện ghen. Đã lâu lắm rồi, chị mới cảm thấy tự tin khi thoát ra khỏi anh. Chi lắng nghe tiếng rao hàng lảnh lót bên hông biện viện. Tiếng rao là lạ mà thân quen, cảm giác hệt như sau lần Chí Phèo ốm dậy lắng nghe tiếng mái chèo gõ vào man thuyền đuổi cá…
17/05/2016 , Thu Trân – Kiến thức ngày nay – Năm 2007
Cỏ đi và đến… - Phần 3

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *